"GIỚI THIỆU SÁCHNhật kí nơi xứ lạ 7 - Bố, định kiến giới và tiếng nói của bản thân
“Thế nhưng, tôi, dù biết là rất khờ khạo, vẫn tin chắc rằng hành động bé nhỏ của mình sẽ thay đổi thế giới.”
......
Trong tập 7 của “Nhật kí nơi xứ lạ”, Asa bắt đầu nhận ra khoảng trống trong ký ức của mình về người bố - ông Hajime. Nếu ở các tập trước, mọi cảm xúc và hoài niệm của cô bé đều xoay quanh người mẹ Minori, thì giờ đây Asa lần đầu tự hỏi: bố là ai, bố đã sống như thế nào, và liệu bố có thật sự yêu thương mình hay không? Một người tồn tại trong đời cô bé với tư cách là “bố”, nhưng lại vô cùng mờ nhạt.
Song song với câu chuyện riêng của Asa, tập truyện mở rộng ra những khuôn mẫu giới mà xã hội gò ép lên mỗi cá nhân, cả nam lẫn nữ, ở các độ tuổi khác nhau. Từ cậu thiếu niên ở đội bóng chày cho đến người trưởng thành như luật sư Tono và Kasamachi, những người được xem là phái mạnh đó luôn được kì vọng phải tỏ ra hung hăng, hiếu chiến, bạo lực, chơi bời, nhậu nhẹt. Trong khi đó, câu chuyện của cô bạn Chiyo cùng lớp Asa lại cho thấy sự bất công mà nữ giới phải gánh chịu, khi năng lực cá nhân bị phủ nhận hoặc giới hạn chỉ vì giới tính.
Còn về phần Asa, cô bé vẫn tiếp tục hành trình tìm kiếm dấu ấn của riêng mình. Những từ như “nổi bật” hay “cá tính” khiến Asa vừa tò mò vừa lúng túng, nhưng cũng thôi thúc Asa cất lên tiếng hát của mình dưới sân trường cùng câu lạc bộ nhạc nhẹ. Dù vẫn còn xấu hổ trước những lời khen ngợi, vẫn chưa thật sự tự tin vào bản thân, song Asa đã bắt đầu tin rằng những hành động nhỏ bé của mình vẫn mang ý nghĩa nào đó.
Có thể thế giới này vẫn còn đầy rẫy điều bất công, nhưng miễn là chúng ta vẫn giữ vững niềm tin và cất cao tiếng nói của mình, nhất định có thể dần dần thay đổi cả thế giới.
“Nhật kí nơi xứ lạ” tập 7 không đưa ra câu trả lời trọn vẹn cho những câu hỏi mà Asa đặt ra. Thay vào đó, tập truyện cho thấy việc đặt câu hỏi, trăn trở với những nỗi lo, và sống chung với nó cũng là một bước đi trên con đường trưởng thành."